Món quà của anh

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Đã hơn 3 năm chưa về nhà, tôi tự nhủ cần cố gắng để Tết này có thể về đoàn tụ với gia đình. Tất nhiên, anh cũng rất mong tôi về để cho anh gặp mặt.

Chúng tôi quen nhau cũng hơn 3 năm rồi, nghĩa là vài tuần ngay trước khi tôi rời Sài Gòn để đi du học. Tôi gặp anh tình cờ trong một buổi họp mặt chia tay những bạn bè thân thiết, vì chúng tôi cùng vào một quán ăn và anh quen một trong số những người bạn của tôi có mặt hôm ấy. Chúng tôi mời anh vào bàn ngồi chung vì anh chỉ đi một mình. Anh luôn toát ra một vẻ hiền lành nhưng ngây thơ, đến mức tôi phải tự nhủ có lẽ anh là một kẻ hoàn toàn khờ dại.



Nhưng hình như anh không khờ như tôi tưởng, chỉ là anh không khoe ra sự hiểu biết của mình thôi. Anh không có nhiều bạn bè, đồng thời người bạn chung của chúng tôi lại là một trong những người bạn tốt và khá hiểu về anh. Ban đầu tôi không để ý đến anh cũng như chuyện đời tư của anh, nhưng cuộc sống đã dàn xếp cho chúng tôi gặp lại nhau vài lần sau bữa ăn đó. Đặc biệt là khi gần đến ngày tôi ra đi, anh nhờ bạn tôi chuyển đến cho tôi một món quà nhỏ. Tôi không mở gói quà, chỉ mở tấm thiệp anh đính kèm ra đọc. Anh viết cho tôi những lời nhẹ nhàng và trong sáng, chúc tôi lên đường bình an và mọi việc thuận lợi. Tôi nhờ bạn tôi gửi cho tôi địa chỉ thư điện tử của anh để tôi viết vài lời cảm ơn.

Thời gian đầu ở nơi xa lạ, tôi nhanh chóng gặp được những người bạn mới rất tốt bụng, luôn sẵn lòng giúp đỡ khi tôi cần. Minh là một du học sinh bằng tuổi tôi đã ở Mỹ gần 5 năm, cũng là một trong những người bạn mới mà tôi vừa nhắc đến. Tính cách của Minh rất năng động và nhiệt tình, nhưng lại thường hấp tấp, không chín chắn. Nhìn Minh, tôi lại thường liên tưởng đến anh, một người hoàn toàn đối lập, lúc nào cũng hiền hòa và thận trọng. Đôi khi tôi và anh viết thư hỏi thăm nhau, tôi có kể về Minh và mấy người bạn khác. Anh rất thường khuyến khích tôi gặp gỡ và sống hòa đồng với các bạn, anh khuyên tôi cứ sống chân thành cho dù đôi khi có thể ai đó sẽ đối xử bất công và thiếu tôn trọng đối với tôi. Anh còn nhắc tôi nhớ thường liên lạc với ba mẹ, đừng để ba mẹ ở nhà phải lo.

Càng về sau, tôi càng không hay kể về Minh và các bạn cho anh nữa. Bởi vì tôi nhận ra là Minh đã có tình cảm riêng tư đặc biệt với tôi, tôi không muốn kể để làm cho anh mất vui, vì từ lâu tôi đã biết anh cũng có tâm sự chưa dám nói ra, mà tôi chính là đối tượng trong tâm sự đó. Không kể về Minh, tôi cũng không nói đến những người bạn khác, bởi vì anh sẽ hỏi tại sao tôi kể về các bạn mà không còn kể về Minh nữa... Nhưng rồi tôi cũng không tránh được, vì anh tự đoán ra rồi. Có một điều lạ lùng mà tôi thấy ở rất nhiều người là khi người ta không biết rõ sự việc, họ thường thích suy đoán và rồi lại tin luôn chính những suy đoán hoàn toàn không có cơ sở ấy. Anh đoán là Minh có tình cảm với tôi và ngược lại, tôi cũng có xu hướng đáp trả tình cảm ấy. Từ khi anh tin tưởng vào phán đoán đó thì quan hệ giữa chúng tôi trở nên căng thẳng hơn. Chẳng thà anh nói rõ những nghi vấn thì tôi sẽ từ từ giải đáp và làm cho anh hết mối nghi, nhưng tính cách hiền hòa trầm lặng khiến cho anh giữ riêng tâm sự cho mình, và làm cho chúng tôi gặp bế tắc khi giao tiếp, mặc dù thật ra thì đâu có chuyện gì ghê gớm để chúng tôi ra nông nỗi ấy. Về phía tôi, cũng lại có một cái khó khác. Tôi không thể mang chuyện phức tạp đó ra phân trần với anh, bởi vì với tôi thì anh cũng như Minh, đều chỉ là những người bạn tốt, tôi không hề có cảm xúc thái quá nào đối với ai trong hai người.

Tôi vừa học vừa làm thêm, để dành tiền về chơi Tết này. Minh và tôi ở cùng khu nhà cho sinh viên, nên rất thường gặp nhau. Minh rủ tôi đi chơi dịp Giáng Sinh sắp tới.

Đã 8 năm xa nhà rồi nhưng Minh không hề nghĩ đến việc về thăm gia đình, chỉ luôn tận dụng các kì nghỉ để đi chơi loanh quanh các thành phố khác ở Mỹ.

Ở chỗ chúng tôi có khá đông du học sinh Việt Nam, cuộc sống xa nhà có lẽ tạo điều kiện cho người ta sống thoáng hơn, bởi vì họ không bị vướng bận gì ở sự quan tâm của gia đình hay ở những tập tục văn hóa như khi sống ở nhà. Bạn bè tôi sống rất tự do, những người bạn khác giới chỉ sau một thời gian ngắn là đã tìm đến nhau và trở thành những cặp đôi, sống với nhau gần gũi và không e ngại việc chung đụng, như thể họ đã là vợ chồng từ lâu.

Ban đầu tôi thấy họ sống chung vui vẻ thì bản thân tôi cũng vui lắm, nhưng dần dần tôi cảm thấy lối sống ấy dường như không được bền vững. Một số bạn bè tôi trước kia đến với nhau khi chưa tìm hiểu kĩ về nhau, chỉ do yêu thích bề ngoài hoặc những nét thú vị trong cách nói chuyện của nhau, mà đã coi nhau như người bạn đời lí tưởng của mình. Càng về sau họ càng có cơ hội tiếp xúc với những góc khuất trong tâm hồn của người kia, và nhận ra rằng "đối phương" thật ra không như những gì họ vốn tưởng hoặc mong đợi.

Tôi cho rằng con người ta chẳng thể yêu thương nhau nếu không thật sự hiểu nhau. Hiểu nhau nghĩa là thấy được cả những mặt tốt và mặt yếu kém của người kia, đồng thời để cho người kia cũng thấy được nhiều khía cạnh trong đời sống của chính mình, để hai bên có thể sẻ chia và lắng nghe nhau, chấp nhận nhau và giúp đỡ nhau. Có như vậy người ta mới có thể chung sống thuận hòa được. Tôi không muốn mình bị vướng vào những mối quan hệ ngộ nhận, tôi mong người tôi yêu và yêu tôi phải thật sự hiểu nhau, phải có thế giới quan tương xứng với nhau, và tôi không bao giờ muốn ở trong một mối quan hệ mà trong đó chỉ có hai người là tôi và người kia. Tôi cho rằng một cặp đôi hạnh phúc không thể là hai kẻ trói buộc nhau và đóng cánh cửa giao lưu với thế giới, mà cặp đôi đó chỉ có thể hạnh phúc khi cả hai cùng đồng thuận với nhau và có được sự đồng thuận của cả những người sống quanh họ.

Minh thường muốn gặp riêng tôi và tỏ vẻ ít hứng thú khi tôi rủ Mình cùng tôi đi chơi với các bạn khác. Điều đó khiến tôi nghĩ rằng rất có thể điều Minh mong muốn lại chính là điều mà tôi hết sức e ngại. Minh theo đuổi tôi trong thời gian dài, khiến cho tôi cảm thấy không thật thoải mái. Tôi rất muốn có thể mang những tâm tư của mình về chuyện này ra chia sẻ với một ai đó. Nhưng tôi không biết nên nói với ai. Tôi yêu quý rất nhiều người, nhưng thường thì khi tôi chia sẻ về những uẩn ức trong lòng mình, chưa có ai thật sự lắng nghe và khiến cho tôi cảm thấy mình đang tìm đến đúng người. Trước kia Minh có thói quen đi chơi xa một mình. Từ 3 năm trở lại đây, Minh thường ngỏ lời rủ tôi đi cùng, mỗi khi có dịp nghỉ lễ. Giáng Sinh sắp đến rồi, tôi nhận thấy có một sự khẩn khoản trong lời mời của Minh, khi Minh nói muốn mời tôi đi tham quan vài thành phố khác. Minh nói đó là món quà mà Minh muốn tặng tôi cho lễ Giáng Sinh này.

Bản thân tôi thì biết rõ là mình không thể sử dụng số tiền đã kiếm được trong những buổi làm thêm ít ỏi vào việc đi chơi dịp Giáng Sinh, vì tôi dành dụm là để Tết năm nay có thể về thăm ba mẹ. Nhưng tôi cũng biết chắc là nếu tôi đi với Minh thì tôi sẽ không phải tốn một đồng nào, vì Minh sang trước tôi 5 năm, giờ đã đi làm và kiếm được đủ tiền để có thể mời bất kì ai đi một vòng du lịch nhiều nơi. Đối với tôi thì đó sẽ là một món quà rất lớn, nhưng với Minh thì có lẽ nó cũng bình thường thôi. Ôi, và ngay khi tôi đang ngơ ngẩn nghĩ về món quà Minh muốn tặng tôi, thì tôi chợt nhớ ra rằng, trong một góc tủ của tôi vẫn còn một món quà mà đã 3 năm nay tôi quên chưa mở ra xem.

Món quà của anh, tôi đã quên biến đi mất.

Đó là một chiếc hộp nhỏ và dẹt, hình dáng bên ngoài làm tôi nghĩ rằng bên trong có thể là một cuốn sách hay một hộp đĩa DVD. Nó được gói ghém cẩn thận, giấy bọc bên ngoài có hoa văn màu xanh lá nhẹ nhàng.

Tôi lấy nó ra từ hộc tủ, cầm trên tay mà cảm thấy trong lòng có một cảm xúc gì là lạ. Đã 3 năm tôi không để ý đến nó, nhưng giờ đây bỗng cảm thấy dường như nó gần gũi với tôi quá thể.

Giáng Sinh sắp đến rồi, tôi chợt cảm thấy như món quà mà tôi đang cầm trên tay mới đúng là một món quà Giáng Sinh phù hợp cho mình.

Chỉ còn 2 tuần nữa thôi, tôi không biết mình nên mở quà ngay lập tức hay là chờ đến sáng ngày 25 mới mở.

Tôi bật cười với chính mình. Vì món quà này anh đã tặng tôi vào một ngày tháng bảy, khi ấy trời rất nóng. Nếu anh tặng tôi một cái quạt thì sao (vì anh nghĩ là ở Mỹ cũng sẽ nóng chẳng hạn?), tôi sẽ cười vỡ bụng mất, nếu nhận được một cái quạt vào mùa đông.

Hay đó là một cái khăn quàng mỏng nhỉ? Bởi có thể anh chuẩn bị trước cho tôi để tôi đón mùa thu đầu tiên ở xứ lạ.

Tôi bắt đầu cảm thấy thích thú với những ý nghĩ thoáng đi qua cái đầu nhỏ của mình.

Cuối cùng, tôi đã quyết định là cho dù món quà đó có là gì, thì tôi cũng sẽ mở nó vào ngày 25, tôi coi như anh đã tặng tôi vào đúng ngày Giáng Sinh.

Và tôi cũng đã từ chối lời mời của Minh, vì tôi không muốn Minh phải tiêu một khoản tiền để đưa tôi đi chơi, cho dù đối với Minh đó là một sự tiêu xài chính đáng. Hơn nữa, tôi không muốn làm cho Minh nghĩ rằng tôi đã chấp nhận một lời ngỏ, nếu trong đầu Minh nghĩ rằng đây sẽ là một dịp để thổ lộ điều gì đó... Tôi lại tiếp tục viết thư cho anh một cách vui vẻ, để dần dần anh không nghĩ đến chuyện liên quan đến Minh nữa. Anh thì vẫn hiền từ như thế, anh hồi đáp tôi một cách nhã nhặn và cởi mở hơn thời gian trước. Tôi chưa nói với anh về chuyện món quà. Nhưng rồi tôi cũng tự hỏi là suốt 3 năm qua không biết anh có thắc mắc về món quà anh tặng tôi không, anh có thắc mắc là tôi đã mở ra chưa, và tại sao tôi không hề nói gì về nó, có thể anh đã nghĩ là tôi không thích nó nên anh càng không muốn nhắc về nó. Dù thế nào, tôi rất trân trọng sự tế nhị của anh.

Thế rồi 2 tuần cũng qua. Minh tỏ vẻ không vui vì tôi không đồng ý đi chơi xa cùng Minh trong dịp Giáng Sinh, nhưng Minh cũng không cư xử khó chịu với tôi. Tôi chỉ thấy đôi mắt Minh buồn. Mà tôi tin chắc là Minh đang rất buồn, rất buồn. Tôi cảm thấy khó xử, vì bỗng nhiên thấy thương Minh quá, mà lại không muốn làm nảy sinh một thứ tình cảm không vững bền. Bởi vì quen biết nhau đã 3 năm rồi đấy, nhưng chúng tôi cũng chưa thật sự hiểu rõ về nhau. Tôi cho rằng 3 năm chưa chắc đã là nhiều để người ta có thể thấu hiểu lẫn nhau, và chỉ cần động lòng một chút thôi cũng có thể khiến người ta đi tới quyết định trói buộc nhau. Điều đó không hẳn là không tốt, bởi vì cũng có rất nhiều người đã đến với nhau nhanh hơn thế, mà rồi họ vẫn hạnh phúc khi chọn sống chung một đời với nhau. Nhưng tôi lại là người thận trọng, tôi chỉ muốn đi đến quyết định cuối cùng sau khi đã xây dựng được một nền tảng vững chắc giữa tôi và ai đó. Ngày 25, tôi nghe tim mình rộn ràng khi chạm tay vào chiếc hộp quà mà anh tặng tôi hơn 3 năm trước. Không hiểu tại sao, nhưng tôi cảm thấy xúc động đến mức gần như muốn quyết định sẽ rời ngày mở quà sang một dịp khác.

Thật ra thì có điều gì khiến cho việc mở một món quà rất bình thường trở nên khó khăn đến vậy?

Tôi nhắm mắt lại, ngồi tĩnh lặng hồi lâu. Tôi nghe rõ hơi thở của mình đang ra và vào thật nhẹ nhàng và sâu lắng. Đó là khoảnh khắc tôi đang ngồi một mình trước bàn học, nhưng bỗng cảm giác như đang đi vào một không gian khác, một nơi rộng thênh thang, rất yên ắng, không có ai khác ngoài tôi ra, nhưng lại như có một sự hiện hữu nào đó thật gần, thật ấm. Tôi chợt mỉm cười và thấy lòng mình dịu nhẹ.

Vẫn ở trong trạng thái hạnh phúc ấy, các ngón tay tôi nhẹ nhàng cào nhẹ lên chiếc hộp, tìm kiếm những chỗ được dính bằng băng keo và chầm chậm mở ra.

Tôi mở mắt nhìn xuống. Đó đúng là một hộp đĩa DVD (như tôi đã đoán ban đầu). Anh tặng tôi một bộ phim có tên "Serendipity". Tôi đang tự mình ngồi tại nước Mỹ, mà món quà đậm chất Mỹ này lại được một người ở Việt Nam tặng cho tôi. Tôi cảm thấy một điều gì đó ngọt ngào, giống như là anh đã đi vào cuộc sống của tôi một cách thật nhẹ mà không mong đợi điều gì đó từ phía tôi có thể làm cho anh thỏa mãn. Quả thật, anh chưa bao giờ đòi hỏi ở tôi một điều làm cho anh thỏa mãn. Dường như cuộc sống của anh đã luôn thỏa mãn.

Tôi dành cả buổi tối để ngồi xem bộ phim này. Và bạn biết không, bối cảnh của bộ phim cũng chính là thời điểm Giáng Sinh và năm mới...

"Serendipity" không phải là định mệnh, không phải là một kiểu số phận an bài. Đó là sự hòa hợp tất yếu khi con người ta sống trên cùng một "tần số". Đó là nhân duyên hoàn hảo khi con người ta sống chân thật với tất cả tình thương và lí tưởng của mình, và họ sẽ đến được với nhau cho dù sóng gió cuộc đời có đưa đẩy họ tới đâu.

Tôi đã hiểu rồi. Tôi hiểu vì sao anh chưa bao giờ gạn hỏi tôi về chuyện tình cảm. Và mặc dù đã có lúc anh buồn vì cho rằng tôi đã nói "có" cho một lời đề nghị nào đó của Minh, anh vẫn luôn tỏ ra từ hòa và trân trọng đối với tôi.

Tôi biết tôi sẽ còn cần nhiều thời gian để hiểu anh, và anh cũng cần thời gian để hiểu hơn về tôi. Nhưng tôi biết, chúng tôi đều đã sẵn sàng dành thời gian để tìm hiểu nhau, cả hai chúng tôi đều không vội vã đi tới một quyết định gì.

Đây là món quà tuyệt vời mà anh đã tặng cho tôi.

Tết này tôi nhất định sẽ về.

Tác giả: Hà Thanh Tâm

Posts Relacionados

0 nhận xét:

Đăng nhận xét